Chạnh lòng thương

Thứ bảy Tuần 1 Mùa Vọng
07.12.2013

Lời Chúa: Mt 9, 35 – 10, 1.5a.6-8
Ðức Giêsu đi khắp các thành thị, làng mạc, giảng dạy trong các hội đường của họ, rao giảng Tin Mừng Nước Trời và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền. Khi thấy đám đông, Người chạnh lòng thương, vì họ lầm than vất vưởng, như bầy chiên không người chăn dắt. Bấy giờ, Người nói với môn đệ rằng: “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về”.
Rồi Ðức Giêsu gọi mười hai môn đệ lại, ban cho các ông được quyền trên các thần ô uế, để các ông trừ chúng và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền. Ðức Giêsu sai mười hai ông ấy đi và chỉ thị rằng: “Hãy đến với các con chiên lạc nhà Ítraen. Dọc đường hãy rao giảng rằng; Nước Trời đã đến gần. Anh em hãy chữa lành người đau yếu, làm cho kẻ chết sống lại, cho người phong hủi được sạch bệnh, và khử trừ ma quỷ. Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy.”
Suy nim:
 
Qua cuộc sống của mình, Đức Giêsu cũng muốn cho ta thấy một Thiên Chúa nhân từ bằng xương bằng thịt, một Thiên Chúa bị thu hút bởi con người, mê say phục vụ con người.
 
Bệnh tật thân xác là gánh nặng kéo con người xuống. Đức Giêsu đã trở nên như vị lương y đối diện với đủ thứ bệnh tật.
 
Mù lòa, câm điếc, bất toại, phong hủi đều được Ngài chữa lành, thậm chí Ngài còn hoàn sinh kẻ chết. Ma quỷ cũng là một mãnh lực làm con người mất tự do. Khử trừ ma quỷ và thần ô uế, là dấu cho thấy Nước Trời đã đến.

Lễ Giáng Sinh là lễ mừng ơn cứu độ cho con người. Chúng ta được mời nhìn thế giới hôm nay bằng cái nhìn của Giêsu, yêu thế giới bơ vơ hôm nay bằng trái tim của Giêsu, đến với thế giới xa xôi hôm nay bằng đôi chân của Giêsu.

Ước gì tay chúng ta chạm đến người nghèo, người yếu đau, sa ngã. Và ước gì chúng ta cho không những gì đã nhận được nhưng không.


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

SAO KHÔNG TẠ ƠN CHÚA

MẸ ƠI, SAO NỠ BỎ CON!

Thực thi mến Chúa yêu người - Khó thật (02-9-2020)